Viết cho ngày 20/10/2012

Thời gian: 07/10/2012 11:29 am

Viết cho ngày 20/10/20121. Trong trận động đất ở Nhật Bản tháng 3.2011, có câu chuyện cảm động về người mẹ đã lấy thân mình để che chở cho đứa con

Tin nhắn chúc mừng sinh nhật
Ngày sinh nhật ý nghĩa hơn với món quà tinh thần từ những mẫu SMS cực kute
Tải miễn phí

Viết cho ngày 20/10/2012

1. Trong trận động đất ở Nhật Bản tháng 3.2011, có câu chuyện cảm động về người mẹ đã lấy thân mình để che chở cho đứa con mới vài tháng tuổi. Cô xoay người để trần nhà đổ sập trên lưng mình và ôm trọn em bé vào lòng. Khi đội cứu hộ đến, người mẹ đã chết. Còn đứa con nhỏ, kì diệu thay vẫn sống. Trong tin nhắn cuối cùng, người mẹ đó đã viết nếu như con có cơ hội sống sót, hãy nhớ rằng mẹ rất yêu con. Câu chuyện đó đã làm xúc động bao nhiêu triệu người trên thế giới. Tôi đã khóc khi đọc truyện đó. Người ta nói người mẹ đó thật vĩ đại. Nhưng tôi không cho rằng đó là trường hợp cá biệt. Tôi tin rằng tất cả những bà mẹ trên cuộc đời này, nếu ở trong hoàn cảnh như thế, họ cũng sẽ làm vậy, chiến đấu đến giây cuối cùng để bảo vệ đứa con yêu thương. Người mẹ nào cũng vĩ đại bởi một tình yêu không điều kiện với con cái của mình. 2. Tôi vẫn nhớ, thầy giáo dạy Văn cấp 2 của tôi đã đọc 1 bài thơ có tên là “Ba bài hát”, bài thơ nghe qua một lần tôi đã thuộc. “Trên đời này chỉ có ba bài hát. Đủ nói hết buồn vui của thế giới tâm hồn   Bài thứ nhất là bài hay hơn tất cả Người mẹ dịu dàng khẽ hát ru con  *** Bài thứ hai cũng là bài của mẹ Khi con trai mẹ chết cánh tay già Ôm xác con khóc một mình lặng lẽ  *** Tất cả những bài hát trên đời là bài hát thứ ba” Đó là một bài thơ Nga thời chiến thì phải. Tôi không chắc lắm. Nhưng tôi nhớ mãi. Vì nó cảm động và viết về tình mẫu tử một cách thiết tha. Sau này, từng chứng kiến những người mẹ chết lặng vì mất đi đứa con của mình, như mẹ Minh, như mẹ Tuấn… tôi càng thấy hạnh phúc lớn nhất và nỗi đau lớn nhất của người mẹ đều đặt trong đứa con của mình. Sau này, tôi có dịp đọc “Bài thơ viết trên tường nhà dưỡng lão” mà Trang Hạ dịch. Lần nào đọc cũng cảm động đến muốn khóc. Lần nào cũng muốn cầm điện thoại, gọi về cho mẹ… Cuộc sống luân chuyển sẽ dần khiến những đứa con thơ có ngày trở thành một người cha người mẹ. Tình yêu thương tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nhưng tình yêu thương không điều kiện với con cái, thì thời nào cũng giống nhau. Như tiếng cười tiếng khóc. Như niềm vui và nỗi buồn. Như sự bao dung và tha thứ. 3. Tôi vẫn thường cáu kỉnh nhặng xị với mẹ rồi lại thường hối hận. Tôi vẫn thường đi ăn với bạn bè mà bỏ bữa ăn mẹ nấu ở nhà. Tôi nhiều khi thấy mẹ sao hay càm ràm, sao hay nói đi nói lại những chuyện mà tôi thuộc lòng từ lâu lắc…Nhưng, có những khi ốm, nằm một mình, tôi hay nhớ bàn tay mẹ ấm sực, tôi nhớ những bắp ngô mẹ luộc đợi tôi về. Tôi nhớ những đêm khuya mẹ tưởng tôi đã ngủ say, hay ngồi ghém lại chăn màn, rồi thường sờ nắn tay chân tôi, đôi lúc thở dài, đôi lúc lại nằm xuống bên cạnh, âu lo không biết đứa con sắp 30 tuổi đầu bao giờ sẽ lấy chồng… Những lúc đó, lòng tôi thấy thực ngọt ngào, rưng rưng. 4. Bạn bè tôi nhiều người đã làm mẹ. Họ có những đứa con như thiên thần, và họ dần trở thành người vĩ đại trong mắt những nhóc tì đó. Tôi nhớ MP kể câu chuyện về chàng Nghé của nàng ta, một hôm trời mưa Nghé thấy mẹ đi làm, lúp xúp chạy theo dặn là mẹ ơi cẩn thận không ướt… Với một nhóc gần 2 tuổi, nói còn ngọng nghịu, nhưng yêu thương như thế thì dù trời mưa cỡ nào, tâm hồn người mẹ cũng được hong khô… Tôi cũng mong có ngày được như thế. Trở thành một người vợ và 1 người mẹ.  Tôi sẽ thực sự trở nên cần thiết cho một sinh linh bé nhỏ, một người tôi yêu thương và sẽ yêu thương tôi như thế trong một ràng buộc ngọt ngào của tình mẫu tử. 5. Bạn bè tôi thường đùa nhau câu này “Không nên đánh phụ nữ dù chỉ một nhành hoa. Hãy đánh họ bằng một … cái búa!!!!”, họ nói vì có những người phụ nữ thực sự quá quắt khó chịu khiến người ta cần… phải đánh… Nhưng đó cũng chỉ là những trường hợp thật cá biệt. Còn phụ nữ, ở đâu, thời nào, cũng đều thích và đều cần được nâng niu, được yêu thương. Sự trìu mến không bao giờ là thừa thãi. Sự quan tâm không bao giờ là đủ… Cuộc sống bất trắc khiến cho tất cả những giây phút ta đang trải nghiệm đều có thể là giây phút cuối. Vậy thì hãy yêu thương nhau hơn một chút, nhẫn nại với nhau thêm một chút, nhất là những người phụ nữ xung quanh ta… Như tôi vậy, vẫn đầy sai lầm, đầy những hành xử khiến mình đôi khi tự hổ thẹn, nhưng tôi ngày một tin rằng, mọi yêu thương trao đi đều sẽ có hồi đáp, dù cách này hay khác khác, thời điểm này hay thời điểm khác. Hôm nay, ngày 20/10, ngày của những người phụ nữ Việt Nam,  tôi nhớ bà, nhớ mẹ, nhớ những người bạn, những người phụ nữ xung quanh cuộc sống của tôi, những người đã khiến tôi trở thành tôi của ngày hôm nay, hiểu được một điều rằng, yêu thương, được nói bằng ngôn ngữ nào đi nữa, cũng đều quý giá. Chúc tất cả những phụ nữ mà tôi yêu quý trong ngày 20/10 này sẽ có được những điều ngọt ngào của riêng mình!

0 Nhận xét

Gửi nhận xét của bạn về bài viết: Viết cho ngày 20/10/2012