VỚI TRƯỜNG SA
Hồ Tĩnh Tâm
Một quần đảo nghìn đời nay vẫy gọi
Những cánh chim trời bay đến trú mưa giông,
Nơi in dấu bàn chân mở đất
Của cha ông bao thế kỷ sinh tồn.
Hồn tổ quốc tạc trên từng thớ đá
Tạc trên từng bãi cát nắng như nung;
Mưa xích đạo bao mùa tuôn xối xả
Những bãi ngầm đã hóa cuộc đời chung.
Nơi lạ lùng, một mảnh trăng đêm
Cũng xao xuyến, bồn chồn niềm mong đợi.
Trường Sa ơi, giữa trùng dương vời vợi
Tổ quốc đọng thành tên tuổi đảo quê hương!
Những người lính đem tình thương, hy vọng
Xẻ chiến hào trên cát bỏng Trường Sa
Giữ lấy chủ quyền thiêng liêng ngoài biển sóng
Dù một nhành rong, một mảnh vỏ hà!
Dù một cành phong ba trụi trần trong mưa gió
Tất cả ở nơi này là nỗi nhớ trong tim!
Trường Sa! Trường Sa! Vầng mặt trời cháy đỏ
Khi chiều về nhìn vọng cánh chim…
Quần đảo thân yêu in hình tổ quốc
Từ những bàn chân đi mở đất bao đời.
Những người lính gắn tâm hồn với đảo
Súng đạn hóa nên lời hẹn ước, tuổi xuân ơi!
|